ĐẦU NGUỒN SÔNG ĐÀ – THÁNG 11/2013
Chương I: CHÀO TÂY BẮC
Thưa các bác, em sinh ra & tuổi ấu thơ lớn lên ở 1 huyện nhỏ, và nghèo ở Lai Châu, cái nơi tận cùng của Tây Bắc này với em vô vàn kỉ niệm. Giờ em thường xuyên quay lại nơi này, phần đa là vì công việc mưu sinh, phần ít là vui chơi cho thỏa thích. Cách em đi, chơi có thể với nhiều bác là không hạp, vì em đi lọ mọ – vất vả – thậm chí là khổ sở! Chứ chả ung dung nhàn hạ đâu. Em đi, em nhìn sự việc dưới con mắt của 1 người con Tây Bắc, đơn giản & chân thành.
Những hình ảnh của em ghi lại, những câu chuyện em sắp kể với các bác, quanh quẩn cũng chỉ tập trung nhiều về văn hóa, phong tục tập quán của đồng bào nơi đây. Thêm những món ăn lạ của sông suối, của rừng & núi mà em được ăn, hoặc cùng làm. Để rồi giới thiệu đến các bác. Nào, ta bắt đầu.
Vừa rồi em vào thị trấn để dự đám cưới con gái chị họ em. Hơn 20 năm trước em cầm tay nó dạy tập đi, giờ nó lấy chồng, tất nhiên chú phải vào dự, chúc mừng hạnh phúc lứa đôi chứ. Đi thôi, em nhảy xe khách HN – Điện Biên chạy đêm, sáng hôm sau 6h đã có mặt ở Điện Biên! Tạt vào ăn sáng rồi 8h30 ra bến xe nhảy xe Điện Biên vào luôn. Cánh lái xe mấy tuyến này em quen biết hết cả, cứ đủng đỉnh ra bến, lên xe và đi thôi. Ngồi xe liền tù tì 500km cả đêm, giờ còn 200km nữa mới vào đến nơi thật là oải quá. Cách thị trấn 30km còn tắc đường! Ở vùng núi bọn em thì “Tắc đường” nghĩa là tịt hẳn, bịt hẳn, không nhúc nhích, không đi được nữa cơ. Như này này

) , các bác nếu theo dõi những chuyến đi trước của em chắc sẽ nhận ra vợ chồng Thêm & Chăn này. Những chuyến đi trước em chụp ảnh và hứa rửa ảnh để tặng mỗi người vài tấm, he he, hôm nay đầy ảnh. Xem đi, xem đi, đẹp không?
, ngoài cùng bên tay trái là ku Sanh, cháu gọi a Thêm bằng Cậu. Ngày mai em lên sẽ ở nhà ku này, đi chơi tẹt ga Sông suối, rừng với nó.

Diện nào


Đám cưới xong thì các anh em về bản luôn, em bảo mai em mới lên vì còn chuẩn bị đồ đạc. Bọn thằng Sanh, thằng Thiệu cứ ới ới bảo anh lên luôn đi, tối đi chơi sông Đà luôn. He he, từ từ, mai đã. Sáng mai lên sớm. Sáng hôm sau 7h em xuất phát từ thị trấn, từ đây đi lên Bản là 45km, đi tiếp thêm 15km nữa thì đến Bản 2! Sáng sớm sương mù dày đặc, em đeo kính cận nên cứ tí là phải lấy khăn giấy lau kính, mù quá, chả nhìn thấy gì. Dừng lại làm điếu thuốc cho ấm bụng, chụp quả ảnh rồi đi nào.






Núi non trùng trùng điệp điệp, đây là khu vực cao. Thật là đã mắt.











. Giờ mới rảnh được chút thời gian, em ngồi biên tiếp nhé. Hôm trước đang thịt Hoẵng ngon thì tạm ngừng, hôm nay em lại tiếp tục, he he, vẫn ăn uống là chính, chơi bời là phụ thôi các bác nhỉ.Thịt Hoẵng non sấy qua loa, thì chỉ có xào là tuyệt nhất. Gia vị thì chả cần cho gì đâu, tí muối, thêm mẩu gừng nhỏ đập dập cho vào cho thơm là ngon lắm rồi. Vợ cậu Sanh nấu nướng cũng ngon ra trò, nào, mời các bác món Thịt Hoẵng non xào tái.

Ấy, cái bữa tối nay, em là khách phương xa, mà lại coi như người nhà, anh em thân thiết nên gia đình ku Sanh chuẩn bị đồ ăn thức uống thịnh soạn lắm. Trong thời gian vừa nãy em đi tắm, Sanh & 1 anh bạn nữa đã mò ra sông Đà túm được mớ cá ngon nữa rồi, sướng thế đấy, nhà cách bờ Sông có 1 quãng ngắn, lưới chài thì đầy nhà rồi, ra là có cá ăn ngay.
Mớ cá sông tươi roi rói, con cá Măng này thì nữa nấu với Mẻ, thơm ngon lắm các cụ ạ.

Còn mấy con Pa Khính này, nướng ăn là nhất, vì muộn rồi nên cũng chả làm cẩn thận đầy đủ gia vị được, xát tí muối, thêm chút Mắc Khén vào rồi nướng thôi. Ấy thế mà thơm lừng.

Chắc có bác sẽ bảo, ôi dào, toàn cá là cá, ở đồng bằng cũng đầy cá. Thôi em không nói chuyện cá nữa, tối nay có 1 món đặc biệt, mà lâu lắm rồi em mới được chén, cũng phải mười mấy năm rồi đấy. Mẹ ku Sanh chạy ra ruộng cạnh nhà, túm bừa được 1 nắm rau Má về ăn sống, ôi dào, Rau Má thì ở đâu chả có, các bác phỏng? Nhưng ở đây, bà con có cách ăn kèm với thứ nước chấm tuyệt vời, cứ từ từ rồi em tả món này cho các bác.

Đây, thứ quả này làm nước chấm Rau Má thì em xin thề với các bác, ôi chao nó hợp ghê gớm. Em không biết tiếng Kinh gọi là gì, nhưng tiếng Thái gọi là “MẮC CÓ”, quả còn nhỏ thì giống hệt quả Dâu Da Xoan, to thì giống quả Cóc trong miền Nam. Mắc Có vị chua/chát, thanh thanh rất đặc biệt, mấy quả này chín rồi thì làm nước chấm, hoặc nấu canh cá, chứ nếu còn xanh, chấm muối, ăn xong chiêu 1 ngụm nước (nhất là nước Lã ấy), ngọt giọng lắm.

Vậy, làm thứ nước chấm đặc biệt này, ta cần:
– Vài ba quả Mắc Có
– 1 nắm rau Mùi
– Và quan trọng không kém, phải có cá suối nhỏ, nướng giòn rồi băm nát.
– Thêm tí muối, mì chính (đừng cho nước mắm, mất mùi ngay)

Đấy, vậy là xong! Cá nướng băm nhỏ, rau mùi thái nhỏ, Mắc Có thì cho nguyên cả hạt vào, còn phần thịt & Vỏ Mắc Có thì băm nhỏ, rồi cũng ném tuốt vào. Xong xuôi rồi chế thêm tí nước sôi, đừng cho nhiều, chỉ cần sền sệt thôi. Chấm mới ngon

Nào, mời các bác, tối nay có vẻ thịnh soạn, toàn cây nhà lá vườn hoặc lấy từ thiên nhiên. Chả mất xu nào đi mua cả. Các bác nhìn mâm có đoán ra từng món không? Để em kể tên nhé, chèm chẹp, gõ bàn phím đến đây mà em lại thèm quá.
– Thịt Hoẵng non xào tái
– Cá Pa Khính nướng
– Cá Măng nấu với Mẻ
– Rau Má chấm “nước sốt” Mắc Có. 
– Và 1 món đặc biệt nữa, Canh Măng, đúng tiếng Thái thì gọi là Ma Pửng, tức là Măng tươi của cây Giang, lấy về, chẻ ra rồi ngâm vào nước vo gạo, để vài ngày rồi mang ra nấu canh. Ngon lắm.

Thôi, vào mâm. Người lớn 1 mâm, trẻ nhỏ 1 mâm. Mời các bác, KIN LẢU (tiếng Thái, nghĩa là Uống Rượu)

Cơm nước xong thì đến tiết mục quan trọng nhất , ngồi uống nước và bàn chuyện ngày mai đi chơi đầu nguồn sông Đà. Sau khi thống nhất phương án & thời gian đi thì ngồi tán phét, ôi, đủ thứ chuyện, nhưng quanh đi quẩn lại toàn chuyện rừng, chuyện núi, chuyện sông suối cá mú. Bố của ku Sanh cầm lưỡi câu tự chế ra khoe, he he, món này chuyên trị cá to ở sông Đà đây. Mai cầm đi luôn

Chương II: ĐẦU NGUỒN SÔNG ĐÀ: 2 NGÀY – 1 ĐÊM VI VU (…………………Còn tiếp…………………)





